ISHIYAMA-SCHOOL [BEELZEBUB FAN CLUB]

NƠI DÀNH CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
-->
Các bài gửi mới nhấtNgười gửi cuối
Similar topics

//

Câu chuyện của những nữ game thủ tuổi teen

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Oct 29, 2010 5:02 pm
Thông tin gianggiangonline


Charka:6%/1000%

Thông Tin Cá Nhân
Tổng số bài gửi : 6
$Money$ : 12
Đc Cảm Ơn : 2
Ngày Tham Gia : 25/10/2010

Bài gửi Tiêu đề: Câu chuyện của những nữ game thủ tuổi teen



Một cô bạn 18 tuổi tên Diệp, nổi tiếng trong cộng đồng game DotA Việt Nam với nickname Hikaru. Một cô bạn khác cùng tuổi tên Phượng June, đã có 14 năm gắn bó với game. Cuộc sống của những nữ game thủ tuổi teen này thế nào?

Diệp Hikaru – Tôi tự hào khi là một nữ game thủ

18 tuổi, mê chơi game từ trong “máu”, Diệp nổi tiếng trong cộng đồng game DotA Việt Nam với nickname Hikaru. Cùng nghe cô bạn nhỏ này tâm sự về bản thân mình, để hiểu thêm về hình ảnh một nữ game thủ.

Profiles: Nguyễn Bích Diệp
SN: 07/04/1991
Vừa tốt nghiệp lớp 12 trường Cao đẳng Nghệ Thuật Hà Nội, khoa Mỹ thuật.
Biên tập viên của trang vnbattle.net, VnB DotA staff.
Sở thích: DotA, games, vẽ, đọc truyện, nghe nhạc, ăn, ngủ, chơi



Không rõ vì sao lại thích game đến vậy

Tôi bắt đầu sự nghiệp “game thủ” của mình từ rất nhỏ với chiếc máy SNES. Sau này, khi lớn hơn một chút, tôi có thể bỏ ra hàng giờ, say mê đọc những tờ báo chuyên về game; mặc dù với cấu hình chiếc máy tính nhà tôi lúc bấy giờ, kham một trò chơi trong đó là điều không thể.

Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác bồi hồi, phấn khích khi đọc đến một game nào đó mình thích. Tôi đọc đi đọc lại, đến thuộc lòng, và có thể nói chuyện hàng giờ với bạn tôi về game, như thể tôi đã từng chơi qua chúng.

Mỗi khi tìm được 1 game nào đó có thể chạy được trên PC của mình, tôi chơi nó hàng giờ, đến mức mỗi khi đi ngủ tôi chỉ muốn ngủ thật nhanh để sáng mai tỉnh dậy có thể chơi tiếp.

Tôi yêu cái cảm giác được sống trong thế giới đó, được làm những gì mình không thể. Game nuôi dưỡng trí tưởng tượng của tôi. Mỗi game là một cuộc phiêu lưu, một thế giới khác, những con người khác. Nó như một xã hội thu nhỏ, và tôi phải khám phá chúng, phải nỗ lực hết mình để dành chiến thắng. Đó là những thứ mà không một loại hình giải trí nào có thể mang lại được.

Sau này thì tôi biết đến e-Sport – thể thao điện tử - một hình thức hoàn toàn mới của game. Hấp dẫn, căng thẳng, kịch tính và mang tính cạnh tranh cao như bất cứ một môn thể thao vận động nào. Và kể từ đấy, tôi bắt đầu có những nhận thức mới về game, và chính thức bước chân vào thế giới e-Sport.

Muốn thay đổi “khái niệm xấu” về chơi game của một số người

Nhiều người nói rằng con gái không nên chỉ suốt ngày cắm mắt vào game; và trong suy nghĩ của nhiều người thì game vẫn còn là một cái gì đó quá xấu. Có cảm tưởng rằng khái niệm về game trong mắt của đa số mọi người vẫn là: vô bổ, tốn thời gian, và đôi khi là gần với những tệ nạn.

Nhan nhản những bài báo đổ tội cho game như: “Game thủ giết người, cướp của để lấy tiền đi chơi game”. Tôi thấy thật buồn cười, bởi game chỉ là một công cụ để giải trí, và khi con người ta không thể kiểm soát được bản thân thì lại đổ tội cho game đã khiến họ như vậy?

Click the image to open in full size.
Diệp Hikaru (ở giữa)

Lâu dần, quan niệm về game trở nên xấu đi, các game thủ cũng bị coi là những kẻ lười nhác, chẳng làm được trò trống gì.

Thực ra, game đã được nhiều nước trên thế giới công nhận, và ở Việt Nam, e-Sport vừa chính thức trở thành môn thi đấu trong Đại hội thể thao trong nhà, các game thủ sẽ trở thành những tuyển thủ quốc gia, thi đấu vì màu cờ sắc áo của Việt Nam như những môn thể thao khác.

Và sự thật thì, bởi tôi cũng rất sợ bị người khác đánh giá: “Con này chỉ biết chơi game chứ có biết làm gì đâu!” hoặc: “Đấy, con đấy chơi game nên cũng chỉ đến thế mà thôi!”; vậy nên tôi đã rất cố gắng để làm mọi người không mang những điều đấy nghĩ về mình.

Không giống những điều mọi người nghĩ về game thủ, chỉ có giam mình trong phòng chơi game, ăn, ngủ với game. Cuộc sống của tôi có đủ mọi thứ một cô gái 18 tuổi phải có, cũng part time job, đi học, đi chơi với bạn bè.

Tôi không dành quá nhiều thời gian cho game, có lẽ vì thế nhiều người tỏ ra khá ngạc nhiên vì đứa con gái nổi tiếng trong cộng đồng DotA VN lại chơi rất kém.

Điều đó cũng phải, thời gian vừa rồi hầu như tôi không chơi, có chăng thì một tuần tôi chơi 1-2 lần là nhiều.

Kì thi đại học vừa qua làm tôi không thể xao lãng được, nhưng không có nghĩa là tôi từ bỏ tất cả. Tôi dành hầu hết thứ 7, Chủ Nhật của mình để tham gia các game event với tư cách trọng tài, trở thành biên tập viên của website lớn nhất Việt Nam về DotA.

Cũng rất may mắn là, về phía gia đình, bố mẹ ủng hộ để tôi tham gia các hoạt động e-Sport; chỉ cần không ảnh hưởng đến việc học cũng như vẫn biết dành thời gian cho cuộc sống thật. Cũng không quá khó khăn khi thuyết phục bố mẹ nhưng qua những gì tôi làm được, tôi tin là bố mẹ hoàn toàn yên tâm và tin tưởng ở mình.



Thật vui vì vẫn có thể duy trì niềm đam mê của mình, bằng cách này hay cách khác, và cách của tôi là góp một phần sức nhỏ bé của mình, trở thành người hỗ trợ, giúp nó lớn lên.

Được và mất khi là một nữ game thủ, tôi nghĩ tôi được nhiều hơn. Tôi tìm được niềm đam mê của mình, tôi có công việc, kinh nghiệm, và những cơ hội trước mắt.

Có lần, tôi nhớ, tôi đi làm trọng tài cho một giải đấu cộng đồng nhỏ. Cả ngày đã rất mệt mỏi, và đến 3h chiều, đứng giữa căn phòng chật ních người, toàn con trai, tiếng quát tháo, khói thuốc lá, không khí ngột ngạt. Tôi đã tự hỏi: “Một đứa con gái, có cần thiết phải đứng giữa một nơi như thế này không?”.

Và rồi tôi có câu trả lời cho mình, tôi cần phải làm vậy, tôi phải được sống , được làm những gì tôi muốn, tôi thật sự thích. Cảm giác sau mỗi giải đấu thành công, có chút ít công sức của mình trong đó, tôi thấy việc mình làm là hoàn toàn có ý nghĩa.

Nhưng tuyệt vời nhất, có lẽ là những người bạn - những người thật sự yêu quý và quan tâm đến tôi, những người bạn đến từ thế giới “ảo” mà thân thiết như đã quen từ lâu.



Phượng bắt đầu chơi game từ khi nào?

Mình bắt đầu chơi game từ rất nhỏ, từ hồi chỉ là một cô bé 5 tuổi. Mình đã có cơ hội được chơi thử rất nhiều hệ máy như NES, PS 1, PS 2 và sau này là PC. Tuy nhiên, sau này mà chính xác là khi mình học lớp 9, mình đã biết đến và tham gia hẳn vào một thể loại game rất khác, gọi là eSports – viết tắt cho Electronic Sports: Thể thao điện tử. eSports là một thuật ngữ của dân game, dùng để miêu tả cho việc thi đấu game dưới mô hình thể thao chuyên nghiệp.

Tại sao lại yêu thích chơi game?

Điều này thật sự rất khó lí giải vì rất tự nhiên, game trở thành một phần của mình ngay từ khi còn nhỏ. Mình cho rằng mình yêu thích chơi game, có lẽ vì thông qua game, mình được rèn luyện rất nhiều kỹ năng như quan sát, đánh giá tình thế, suy nghĩ theo nhiều hướng, được phát triển phản xạ về mắt, tay. Hoặc cũng có thể vì tính cạnh tranh trong game là rất lớn và mình thì vốn là một người rất hiếu thắng.

Mình có thể chơi rất nhiều bộ môn eSports như StarCraft, Counter Strike 1.6, DotA… nhưng thích nhất vẫn là StarCraft. StarCraft thì là một game chiến thuật đã quá nổi tiếng rồi nên chắc mình không cần phải nói gì nhiều về lí do mình yêu thích nó.

Sự cân bằng đạt đến mức hoàn hảo giữa các yếu tố trong game chính là lí do quan trọng nhất khiến mình yêu thích game này.

dien dan mua ban |
cong nghe |
tin tuc cong nghe




Tài sản của gianggiangonline

Chữ kí cá nhân

Câu chuyện của những nữ game thủ tuổi teen

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

Similar topics

-
» Những chuyện kỳ bí về thế giới tâm linh - Thiên phóng sự đặc sắc của Hoàng Anh Sướng
» Bắt đầu các chuyến vận tải biển trực tiếp từ Việt Nam đi Mỹ
» Chuyện lấy vợ của thủy thủ....
» Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran
» [share] Thêm tí những câu chuyện vui nhộn về BIGBANG
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ISHIYAMA-SCHOOL [BEELZEBUB FAN CLUB] :: Chuyên Mục Thành Viên :: Nào Ta Cùng 8-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs